Cách tôi thoát khỏi bị bóng đè

Bóng đè là một hiện tượng cũng khá phổ biến trong cuộc sống của chúng ta. Nhiều người thỉnh thoảng bị bóng đè, cũng có một số người lại bị rất thường xuyên. Bóng đè là một hiện tượng đã được khoa học giải thích, và nó không có ảnh hưởng lớn gì, tuy nhiên nếu bị thường xuyên sẽ dễ gây sa sút tinh thần, căng thẳng.

Hôm nay tôi sẽ kể về ba lần bị bóng đề của mình. Tôi là một người cũng khá là tâm linh, nên tôi nhìn nhận hiện tượng bóng đè theo cách khác. Tôi nhớ lần đầu tiên mình bị, cảm giác như ai đó bóp chặt cổ tôi, khiến tôi không thở được, tôi cố gắng đưa tay lên cổ nhưng hai tay dường như cũng bị ghì chặt bởi một thứ gì đó vô hình. Miệng tôi cũng không kêu là được gì. Tới lúc đó, trong tiềm thức, tôi nhận ra được rằng tôi đang nằm mơ và tôi đang bị bóng đè. Với tôi bóng đè giống như là một bản linh hồn, và nó đang cố gắng quấy phá tôi lúc tôi ngủ. Và trong khi chân tay tôi không thê cựa quậy được, bất giác tôi niệm thầm: A Di Đà Phật! Tôi nhắm măt lại và niệm như thế, nhắm mắt ở đây là vì trong giấc mơ thì tôi đang trong trạng thái choàng tỉnh và bị bóng đè. Và thật diệu kì, tôi đã thoát ra được, và trở lại giấc ngủ một cách nhẹ nhàng. Lúc tỉnh dậy tôi nhớ như in mọi việc, và kể cả đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như vậy.

Lần thứ hai, là khi tôi ngủ ở một căn phòng khác, lần này, tôi cảm nhận được cái bóng đang đè tôi là một cô gái. Cô ta vẫn cố gắng bóp cổ tôi, lần này, tay tôi cử động được, và tôi phản kháng lại. Tôi cố gắng đẩy cô ta ra khỏi người tôi, nhưng cô ta rất khỏe, nên hai chúng tôi giằng co một lúc lâu, tôi thì vừa phản kháng vừa niệm Phật A Di Đà như lần trước. Nhưng có vẻ như cô ta chưa chịu từ bỏ, mãi một lúc sau, dường như là do chán nản, nên cô ta biến mất, bỏ lại tôi mệt nhoài nằm đấy. Thật là một phen hú vía.

phat a di da 11

Còn căng thẳng nhất, đáng sợ nhất đối với tôi chính là lần thứ 3 tôi bị bóng đè. Lúc đấy tôi nằm cùng 3 người bạn nữa. Đêm đó, tôi bị ghì chặt chân tay, đè chặt giữa ngực. Tôi càng cố giãy giụa, phản kháng, thì lại bì ghì chặt hơn. Rồi tôi mở mắt ra, và tôi thấy được một bóng đen in trên tường phía đầu tôi. Bóng đen đó nhìn rất đáng sợ. Tôi nhìn thoáng qua rồi nó biến mất. Mặc cho tôi liên tục trì niệm A Di Đà Phật, những có vẻ lần này không hiệu nghiệm, tôi ngoảnh sang hai bên, cầu cứu hai người bạn nằm cạnh, cố gắng đưa tay giật tóc họ để họ tỉnh dậy nhưng không được. Cái bóng vẫn tiếp tục đè chặt tôi, tôi càng lúc càng khó chịu. Rồi bất chợt, tôi tụng chú đại bị. Tôi lúc đó chưa thông thuộc chú đại bi, nhưng cũng trì niệm nhiều nên mấy câu đầu tôi nhớ khá rõ. Thế là tôi liên tục trì niệm: Thiên Thủ Thiên Nhãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà La Ni…. Quả thật một lúc sau cái bóng kia biến mất, tôi nhẹ hết cả người, cảm thấy lúc đó người toát hết mồ hôi. Mà lúc đấy tôi nằm nghiêng cơ, tôi bất giác quay người, rồi nhớ lại mọi chuyện. Lại ôn lại mấy câu trong chú Đại Bi, rồi tôi xòe hai bàn tay, vẽ lên đó dấu hiệu của chữ Vạn, tôi vẽ cả lên ngực, lên đầu nữa. Rồi sau đó tôi ngủ tiếp, nói là ngủ tiếp nhưng thực ra mấy hành động vừa rồi tôi đều làm ở trong mơ, tôi chưa hề tỉnh dậy, tôi biết mình đang mơ.

phat a di da 15

Nói về vấn đề này thì khoa học cũng đã có nghiên cứu, còn tôi thì tôi vẫn thấy nó thật kì ảo và bí ẩn. Tôi rất hay nằm mơ, phải nói là hễ cứ ngủ là tôi mơ, và hầu như, trong giấc mơ, tôi biết là tôi đang mơ. Và tôi luôn cố gắng tận hưởng cuộc sống của mình ở trong những giấc mơ đó, tôi cố gắng điều khiển theo ý mình. Nhiều lúc tôi ngủ nướng tới tận 12 giờ trưa chỉ vì cố gắng ngủ để tiếp tục giấc mơ của mình.

Tôi vừa kể câu chuyện của mình, và trong câu chuyện hoàn toàn có thật này, tôi muốn nhắn nhủ rằng nếu trong tâm ta luôn hướng tới Phật, thì dù bất cứ đâu, gặp bất cứ khó khăn, hiểm nguy nào, chỉ cần nhớ tới Phật, niêm dạnh xưng hoặc tung kinh, thì mọi sự xấu ắt sẽ tiêu tan. Về việc bị bóng đè, khoa học có nói thêm, nếu lúc đó biết rằng mình bị bóng đè, thì hãy thả lỏng cơ thể, đừng phản kháng nó, và nó sẽ tự tiêu tan thôi.

Trí Minh

Bạn đọc có thể xem thêm các tin tức sau:

Trả lời

Gọi ngay 0987203556